Chương 98: Thẩm gia 101!

[Dịch] Mỗi Năm Rút Ra Một Dòng, Mô Phỏng Cũng Được Sao?

Lục Đại Lục Tử

8.346 chữ

03-03-2026

"Mẹ kiếp? Toàn bộ đều là ác nhân sao??"

Chẳng lẽ Thẩm gia không hề có cơ duyên, mà là một cái bẫy?

Thảo nào trong lần mô phỏng thứ ba, Thẩm Thanh Sơn sau khi bị đưa đến Thẩm gia thì một đi không trở lại.

Trên đời quả nhiên không có bữa ăn nào miễn phí!

May mà đây chỉ là mô phỏng, cứ coi như thử nghiệm một phen vậy.

Từ điều đã phán định tộc nhân tầng chót của Thẩm gia đều là kẻ xấu, vậy thì đám thượng tầng khỏi cần bàn, có thể tốt đẹp tới đâu cơ chứ?

Mặc dù không thấy rõ bọn chúng đang làm chuyện xấu gì.

Nhưng "kẻ xấu" mà từ điều nhận định, ý chỉ những kẻ mang lại bất lợi cho bản thân, chứ không hẳn là đối phương sẽ giết người phóng hỏa hay đại loại thế.

【Ngươi cảm thấy tình hình không ổn.】

【Lập tức nghĩ cách chuồn êm.】

【"Vạn hồn phan, Đại Xuân, e là chúng ta sắp phải đánh một trận ác liệt rồi."】

【Vạn hồn phan: "Ái chà —— Chiến đấu! Sướng!! Hít hà hít hà!"】

【Đại Xuân: "Dịch ca đừng sợ, ta đập chết bọn chúng."】

【Trước khi đi, ngươi vét sạch sành sanh những món đồ có giá trị và mang linh tính trong phủ đệ.】

【Đạo tặc không về tay không!】

【Cất công lặn lội đến tinh vực một chuyến, sao có thể ra về tay trắng được?】

【Ngươi lén lút chuồn khỏi phủ đệ, tìm đến một góc vắng vẻ.】

【Ngay lúc ngươi chuẩn bị phóng cửu châu đỉnh ra, định dùng phi đỉnh thuật rời khỏi tinh vực.】

【Giọng nói của Thẩm Lâm Phong chợt vang lên trên đỉnh đầu.】

【"Thẩm Dịch! Mau theo ta, một năm nay đợi lâu lắm rồi nhỉ? Bây giờ mọi người đã đến đông đủ, cơ duyên chuẩn bị riêng cho các ngươi rốt cuộc cũng có thể bắt đầu rồi!"】

【Ngươi nhìn đông ngó tây, trong lòng có chút chột dạ.】

【"Chuyện là, Thẩm trưởng lão à, thật ra ta nhớ nhà rồi. Con ngựa của ta vẫn còn gửi ở khách điếm, không biết người ta chăm sóc có tử tế không, lúc mua tốn bao nhiêu là bạc..."】

【"Ha ha ha! Đừng nói đùa nữa, tham gia cuộc tranh tài sắp tới, địa giai công pháp sẽ được tặng thẳng tay, thiên giai công pháp thì dành cho người xếp thứ hạng cao, cuối cùng còn có cơ hội chấp chưởng đại đạo tiên khí! Chẳng lẽ lại không bằng con ngựa kia của ngươi sao?"】

【"Trưởng lão, mau mau dẫn đường!"】

【Đang trong mô phỏng, sợ cái đếch gì!】

【Sóng gió càng lớn, cá càng đắt giá!】

【Nhỡ đâu thật sự có thiên giai công pháp và đại đạo tiên khí thì sao?】

【Thế chẳng phải là bỏ lỡ cả một gia tài sao?!】

【Thẩm Lâm Phong dẫn ngươi xuyên qua tinh vực, đáp xuống một tinh cầu khá hoang vu. Nơi này vốn không có người ở, nhưng hôm nay lại có không ít bóng người tề tựu.】

【Ngươi nhìn thấy các tộc nhân Thẩm thị khoác khinh giáp, mang theo đủ loại linh khí trên lưng. Vẻ mặt bọn họ vô cùng nghiêm túc, đứng vây thành một vòng tròn xung quanh.】

【Bên trong bức tường người này, tính cả ngươi, vừa vặn có đúng 101 người.】

【Có nam có nữ, xét theo ngoại hình thì tuổi tác cơ bản đều nằm trong khoảng từ 20 đến dưới 50 tuổi.】

【Ánh mắt của một trăm người này trông khá hoang mang.】

【Bởi vì bọn họ cũng giống như ngươi, đều là trần mạch hậu nhân được Thẩm gia mời từ thế giới mặt đất lên.】

【Huyết mạch của Thẩm gia được chia làm bốn loại.】

【Nhật mạch, Nguyệt mạch, Tinh mạch và Trần mạch.】

【Chi mạch của tộc trưởng chính là Nhật mạch.】

【Chi mạch của trưởng lão chính là Nguyệt mạch.】

【Những tộc nhân khác sinh sống ở tinh vực chính là Tinh mạch.】

【Còn những kẻ lưu lạc ở ngũ vực đại hoang chính là Trần mạch.】

【Xem ra, nhân vật chính của ngày hôm nay chính là 101 vị tử đệ Trần mạch này.】

【Tộc trưởng của Thẩm thị nhất tộc - Thẩm Nhạc cũng đã đích thân tới đây.】【Hắn mang dáng vẻ của một trung niên nam nhân, để râu, tóc dài, kiếm mi tinh mục, không giận tự uy.】

【"Các vị tử đệ Trần mạch, ta là tộc trưởng Thẩm thị, Thẩm Nhạc. Chắc hẳn ngay lúc này điều các ngươi muốn biết nhất chính là, Thẩm gia đưa các ngươi từ mặt đất lên đây rốt cuộc là vì chuyện gì..."】

【Thẩm Nhạc chẳng hề nói vòng vo, đi thẳng vào vấn đề.】

【Một tấm đồng kính đã vỡ mất một nửa xuất hiện trong tay hắn.】

【"Chư vị có nhận ra vật này chăng?"】

【Mọi người có mặt đều ngơ ngác lắc đầu.】

【Trong đầu ngươi vang lên giọng nói của Vạn hồn phan.】

【"Càn khôn kính!"】

【Đại Xuân cũng lẩm bẩm.】

【"Là Càn Khôn ca, sao huynh ấy chỉ còn lại một nửa vậy?"】

【Thẩm thị nhất tộc này có đồ tốt đúng là không giấu giếm, vậy mà đã lôi thẳng đại đạo tiên khí ra rồi!】

【Càn khôn kính với mặt gương chỉ còn lại một nửa lẳng lặng lơ lửng trong lòng bàn tay Thẩm Nhạc, nhấp nhô lên xuống, tỏa ra vầng sáng nhàn nhạt luân chuyển.】

【"Thẩm gia ta truyền thừa từ thời thái cổ, vẫn luôn gánh vác một sứ mệnh, chính là chấp chưởng Càn khôn kính!

Trở thành chấp kính nhân cần có tâm tính và ý chí cực kỳ mạnh mẽ, không phải ai cũng có thể đảm đương được chức vụ này.

Ngặt nỗi, tinh vực ngày nay các ngươi cũng đã thấy, hậu nhân Thẩm thị đã sớm chìm đắm trong xa hoa hưởng thụ, đánh mất sạch huyết tính của tổ tông rồi.

Nếu nhất định phải chọn ra một chấp kính nhân từ trong Tinh mạch, thì chẳng khác nào so bó đũa chọn cột cờ, đó không phải là điều Thẩm gia mong muốn, cũng sẽ không được Càn khôn kính công nhận.

Thẩm gia ta từ rất lâu trước đây đã nhận ra tình trạng này.

Bởi vậy chúng ta đã lưu lại huyết mạch ở khắp nơi trong Ngũ vực đại hoang, những hậu duệ này, chính là Trần mạch.

Tử đệ Trần mạch không dựa dẫm vào sự nâng đỡ của Thẩm gia, tự mình rèn luyện trong hồng trần, các ngươi thậm chí còn không biết bản thân là hậu nhân của Thẩm gia tinh vực.

Hôm nay, những người được đưa từ mặt đất lên đây đều không phải là người Trần mạch có xuất thân ưu việt, cũng không phải là những thanh niên vẫn còn non nớt.

Ta tin rằng các ngươi đều hiểu rõ, đời này nếu chỉ dựa vào bản thân tự tu hành thì tiền đồ sẽ vô cùng ảm đạm.

Nhưng nếu tham gia cuộc thi tuyển chọn chấp kính nhân sắp tới, cho dù không giành chiến thắng thì trong quá trình đó, các ngươi cũng sẽ đạt được thu hoạch to lớn.

Nếu chiến thắng, chấp kính nhân đời kế tiếp của Thẩm gia chính là ngươi!"】

【Thẩm Lâm Phong không lừa ngươi, thật sự có đại đạo tiên khí!】

【Thế nhưng, ngươi phải cạnh tranh với một trăm người để giành lấy suất duy nhất này!】

【Ngươi nhìn thấy, trên mặt mỗi người ở đây đều ánh lên sự khát khao nắm bắt cơ duyên.】

【Mọi người đều hiểu rõ, chấp chưởng Càn khôn kính không phải là trọng điểm, mấu chốt nằm ở thân phận chấp kính nhân của Thẩm thị nhất tộc này!】

【Có thân phận là có quyền lực, có quyền lực là có tất cả!】

【Nghĩ đến đây, ánh mắt của những người có mặt nhìn nhau lại trở nên đầy cảnh giác.】

【Tuy nói trong cơ thể chảy chung dòng máu của một vị lão tổ tông, nhưng người Thẩm gia thật sự quá đông, giữa bọn họ căn bản không thể coi là thân thích, huống hồ gì lại là tử đệ Trần mạch.】

【Ngươi và bọn họ lại càng chẳng phải thân thích gì, ngươi hoàn toàn chỉ là kẻ trà trộn vào.】

【"Thi đấu thế nào đây, mọi người đánh lôi đài sao? Như vậy có phải là không công bằng lắm không..."】

【Lúc Thẩm gia chọn người, chỉ xem người đó có xuất thân tốt hay không, xuất thân tốt thì bỏ qua, chỉ chọn người xuất thân kém, tuổi tác quá lớn cũng không nhận.】

【Cũng chẳng xét đến tư chất, không màng đến cảnh giới.】

【Thẩm Nhạc sau đó liền công bố quy tắc tranh đoạt vị trí chấp kính nhân.】【Ngươi vừa nghe vậy, lập tức mừng thầm trong bụng.】

【"Chấp kính nhân cạnh trại chia làm ba giai đoạn. Ở mỗi giai đoạn, chúng ta sẽ phát xuống một môn địa giai công pháp. Nhóm người đầu tiên tu luyện tới mức nhập môn sẽ được bước vào giai đoạn tiếp theo.

Phương thức cạnh tranh này tuyệt đối công bằng, bởi vì các ngươi đều được đưa từ mặt đất lên đây, không thể có chuyện tiếp xúc từ trước với công pháp của Thẩm gia ta.

Để làm phần thưởng, mỗi khi vượt qua một giai đoạn, chúng ta sẽ tặng một môn thiên giai võ học cho người qua ải!

Trong thời gian các ngươi tu luyện công pháp, Thẩm gia sẽ cung cấp một lượng lớn tài nguyên hỗ trợ, giúp các ngươi nhanh chóng nâng cao tu vi, tẩy kinh phạt tủy cải thiện thể chất, tăng cường ngộ tính, v.v...

Hy vọng mọi người sẽ cố gắng hết sức, đừng phụ cơ duyên này!"】

Thi cái gì cơ?

Trần Dịch không nhịn được, phải nhìn lại dòng chữ mô phỏng thêm một lần nữa.

Thi xem ai học được công pháp trước sao?

Trần Dịch bất giác nhìn về phía dòng thuộc tính "thục luyện độ" của bản thân.

"Cái này... đây chẳng phải là dâng điểm tận miệng sao! Thế này thì ngại chết đi được!"

Vui vẻ là thế, nhưng Trần Dịch cũng không hề quên mất chuyện Thẩm gia vốn là một đám "toàn viên ác nhân".

"Cuộc thi này e rằng không đơn giản như vậy. Nhưng công pháp học được tức là lời, dù sao ta cũng chẳng thiệt đi đâu được!"

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!